[media]http://dkvn.org/linh_106/DoiCanhTinhYeu-MyTam.wma[/media]
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất yêu thiên nhiên, hoa cỏ, muông thú. Mỗi sáng sớm, cô thường đứng giữa khu vườn và tận hưởng ánh nắng ban mai đón chào ngày mới, cảm giác rằng thế giới này chỉ là của riêng mình, thật ngọt ngào mà cũng thật đẹp đẽ.
Rồi một hôm, tình cờ, trong góc vườn nhà cô, có hai chú chim non lạc mẹ, đang nằm thoi thóp trong góc vườn. Cô bé đã nhặt chúng lên, mang chúng về chăm sóc rất chu đáo,cẩn thận. Rồi khi hai chú chim non đã hoàn toàn bình phục, cô bé nhốt chúng vào trong một chiếc lồng, treo trước cửa sổ phòng mình. Cô rất yêu chiều chúng, cho chúng ăn uống đầy đủ, cho sưởi nắng, tắm mát, cô đã dành trọn cho chúng tất cả tình yêu thương của mình...
Mỗi sáng sớm bây giờ, cô không còn cô đơn nữa, không chỉ co ánh mặt trời, cỏ cây, hoa lá...mà bên cạnh cô, còn có hai chú chim, líu lo, véo von, tô điểm thêm cho cuộc sống của cô những âm thanh vui nhộn....
Ngày qua ngày, cô bé vẫn sống với hai chú chim của mình. Dưới sự chăm sóc của cô, chúng đã lớn lên, xinh đẹp, bộ lông óng mượt, cái mỏ chúm chím xinh xinh. Nhưng chỉ có một điều, hai chú chim không còn véo von như trước nữa, chúng hót ít hơn, và chúng yếu đi rất nhiều. Cô bé không hiểu vì sao, cô vẫn ôm ấp chúng trong bàn tay của mình, vẫn nâng niu, chiều chuộng....
Một ngày, một chú chim nằm thở thoi thóp, và cuối cùng đã chết trong lòng bàn tay của cô bé. Cô bé buồn lắm, khóc hết nước mắt...Cô vẫn không hiểu tại sao...khi mà cô đã dành cho chúng tất cả sự yêu thương...
Chỉ còn một chú chim, nhưng cũng từ đấy, đã không hót nữa...một đôi mắt buồn nhìn về phía trời xa...
Một sáng sớm, cô bé đã mở cửa lồng ra, chú chim sau một hồi lưỡng lự, bay vọt ra ngoài, nó lượn quanh trên đầu cô bé, líu lo, ríu rít,...rôi bay đi.
Cô bé khóc, cô bé buồn, cô bé nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có được lại niềm vui nữa....
Nhưng, mỗi sáng thức giấc, cô vẫn lại được nghe tiếng chú chim hót véo von trong khu vườn của mình, không những thế, không chỉ có chú chim ấy, mà là cả một đàn chim, chúng lượn quanh khu vườn, đùa giỡn trên những cành hoa....khu vườn lại rực lên một sức sống mới....
Và cô bé đã nhận ra một điều rằng, hãy chắp cánh cho tình yêu bay xa, đừng để tình yêu bị giữ chặt trong đôi tay của mình. Tình yêu, không chỉ lúc nào cũng luôn ở cạnh bên ta, nhưng sẽ luôn ở bên cạnh ta những lúc ta thấy cô đơn nhất. Tình yêu đích thực là tình yêu biết san sẻ, biết cống hiến, biết hy sinh, biết chịu đựng...tất cả để cho một cuộc sống tươi đẹp hơn, hạnh phúc hơn...
Hãy chắp cho tình yêu một đôi cánh!
For ab in pectore and his love:1:
For my love:1:
For everybody:1:Những chủ đề cùng khu vực:


LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn