[MEDIA]http://dkvn.org/anhvu/Don_Ho_-_Muoi_Nam_Tinh_Cu.wma[/MEDIA]Những chủ đề cùng khu vực:
[MEDIA]http://dkvn.org/anhvu/Don_Ho_-_Muoi_Nam_Tinh_Cu.wma[/MEDIA]Những chủ đề cùng khu vực:
Lại một lần nữa "10 năm" xuất hiện.
10 năm, "vẫn còn trong ta cả một trời yêu"Người ta vẫn nói rằng, chỉ có thời gian mới chứng minh được tình yêu. Nhưng thật sự rất đau khổ nếu như có một tình yêu mà không được ở cạnh tình yêu.
Ngày xưa các bà, các mẹ tiễn chồng, con lên đường vào chiến trường:
"Vì yêu quê hương anh lặng lẽ bước chân đi
Vì thương non sông tôi gạt nước mắt phân ly
Từng cơn mưa vẫn rơi não nề
Anh nói một năm nữa anh về..."
Khoảng thời gian "một năm" ấy dài lê thê đối với một con người ở nhà chờ đợi,... trông ngóng, mong mỏi, và có cả niềm hy vọng tràn trề. Nhưng rồi sau "một năm"...
"Biết rằng tôi vắng anh, vì nghiệp trai còn đi giữ quê hương cho chúng mình"
Không biết sau đấy còn bao nhiêu lần "một năm" nữa thì họ mới được đoàn tụ, nhưng có lẽ cái cảm giác phải chờ đợi thật đáng sợ...
Vì thế, không phải tự nhiên người ta lại luôn kính nể và tuyên dương những "bà mẹ Việt Nam anh hùng", vì sự hy sinh của họ, và có cả nỗi đau về tinh thần mà họ phải chịu đựng...
"mười năm không gặp..."
So với tình yêu quê hương đất nước, tình yêu đồng bào đồng chí, thì tình yêu đôi lứa thật là nhỏ bé...Chính vì nhỏ bé như vậy nên nó không thể bùng cháy dữ dội, mà nó chỉ cháy rả rích, âm ỉ trong lòng.
Trải qua thời gian, ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ, thiêu đốt trái tim, và tình yêu ngày càng lớn dần lên, mãnh liệt hơn, tình yêu lúc đấy thật cao cả, vĩ đại..
Nhưng cũng ngọn lửa âm ỉ rả rích ấy, vì không bùng lên dữ dội, nên có thể tắt ngỏm bất kì lúc nào, tâm hồn nguội lạnh, trái tim tan nát...
Thế mới thấy thời gian thật đáng sợ. Đủ dài và đủ ngắn.
"Mười năm cách biệt...."Trong tình yêu, sự xa cách có thể thổi bùng lên ngọn lửa lớn và dập tắt đi ngọn lửa nhỏ. Khoảng cách thì vẫn là khoảng cách, không được ở bên cạnh người yêu là một sự thiệt thòi không gì có thể bù đắp. Cho dù vẫn được nói chuyện, vẫn nhận được thư, vẫn có thể nhìn thấy mặt nhau, nhưng cảm giác vẫn thèm được một cái nắm tay, hoặc được ấp ôm, được ngả đầu vào bờ vai rắn chắc....
"Mười năm không gặp...mười năm nhớ thương..."không gặp, có cả nhớ và thương. Nhớ một bờ vai, nhớ một mái tóc, nhớ một nụ cười, nhớ một dáng hình.... Và thương, thương cho sự trống vắng, sự cô đơn, thương cho nỗi buồn không có người bên cạnh sẻ chia....
"Cả một trời yêu bao giờ trở lại...?"
Tự hỏi rằng đã có được lúc nào được ở bên cạnh tình yêu mà cảm thấy đủ?
Đến bao giờ thì sẽ được ở bên cạnh tình yêu, mãi mãi và vĩnh viễn, không có sự xa cách, không cần biết đến thời gian....?
"Ôi ta yêu nhau mà lòng cứ ngỡ, tình bất phân ly, tình vẫn như mơ..."
Xa cách..."yêu bằng niềm tin!"
Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông!!!
Mười năm
Cách biệt
Không gặp
Nhớ thương
Tình yêu...
... bao giờ trở lại?????
Trở lại, nhất định trở lại, mãnh liệt, cháy bỏng, thiêu đốt...
Cần một niềm tin!!!
Im lặng là cấp độ cao cả nhất của sự khôn ngoan. Ai không biết im lặng là không biết nói.
ab in pectore tóm tắt lại bài, ngắn gọn quá nhưng mà rất chất!
bác Thạch đã đọc comment rồi, bác vỗ vai bảo temps des fleurs rằng:
"xa cách.....yêu bằng niềm tin!"
"Viết hay lắm, nhưng mà chưa ngấm, mới viết mang tính văn học thôi, chưa có trải nghiệm....."
Và bây giờ temps des fleurs đang dần dần trải nghiệm............
Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông!!!
Với tố chất của tepms hy vọng chỉ cần "nghiệm" thôi đã hiểu rồi, không cần phải "trải" làm gì.
Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ
Mây bay bao năm tưởng mình đã quên
Như mưa bay đi một trời thương nhớ
Em ơi! Bên kia có còn mắt buồn?
Mười năm cách biệt một lần bỡ ngỡ
Quên đi quên đi mộng buồn bấy lâu
Nhưng em yêu ơi! Một vùng ký ức
Vẫn còn trong ta cả một trời yêu
Cả một trời yêu bao giờ trở lại
Ôi! Ta xa nhau tưởng chừng như đã
Ôi! Ta yêu nhau để lòng cứ ngỡ
Tình bất phân ly - tình vẫn như mơ
Đành nhủ lòng thôi giã từ kỷ niệm
Cho qua bao năm mộng buồn quên dấu
Nhưng sao bao năm ngày dài qua mãi
Trong anh hôm nay thấy tình còn đây
Mười năm cách biệt tình đành quên lãng
Như mây như mưa bay đi muôn phương
Nhưng em yêu ơi! Một dòng thư cũ
Vẫn còn trong ta - một đời cuồng điên
Cả một trời yêu bao giờ trở lại
Ôi! Ta xa nhau tưởng chừng như đã
Ôi! Ta yêu nhau để lòng cứ ngỡ
Tình bất phân ly - tình vẫn như mơ
Đành nhủ lòng thôi giã từ kỷ niệm
Cho qua bao năm mộng buồn quên dấu
Nhưng sao bao năm ngày dài qua mãi
Trong anh hôm nay thấy tình còn đây
Mười năm cách biệt - hình như em đã
Quên câu yêu thương ta trao cho nhau
Em ơi! Bên kia còn chăng nhung nhớ
Như anh hôm nay thấy mưa trở về
Như anh hôm nay thấy lòng tiếc nhớ
Mười năm không gặp
Mười Năm nhớ thương
Tất cả đều là anh em, tất cả đều là bạn bè:41: