Mỗi mùa xuân đến, khi hoa mai, hoa đào bắt đầu khoe sắc màu sặc sỡ, khi khắp phố phường bắt đầu rộn ràng lên không khí náo nức đón Tết,...cùng với tâm trạng hứng khởi, náo nức, bất chợt người ta thoáng nhớ đến một "ông đồ" với chút ngậm ngùi, thương xót...
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa, rồng bay
Nhưng mỗi năm, mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Một nét văn hóa đẹp của người Việt Nam, hình ảnh của ông đồ với mực tàu giấy đỏ mỗi dịp tết đến xuân về...,
Một chút bùi ngùi cho những gì đang dần dần bị mai một đi...
Phải chăng, tất cả rồi cũng sẽ trở thành quá khứ, và người ta luôn phải thay đổi để thích nghi với cuộc sống...? Có gì mãi mãi được ở trên đời này?
Những chủ đề cùng khu vực:


LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn