Dunkerque – tên một thành phố mà hầu như không mấy người Việt Nam biết đến, bây giờ lại trở nên rất thân thuộc và yêu thương.
Tự hỏi Dunkerque có gì mà sao lại ấn tượng đến như vậy? Câu trả lời chắc chỉ có những người đã từng sống và đang sống ở đây mới có thể biết được.
Muốn biết Dunkerque yên bình, thảnh thơi như thế nào, hãy hỏi những người vừa đi chơi Paris trong mấy ngày nghỉ Toussaints vừa qua. Sau 2 ngày “lặn lội” thăm thú những công trình kiến trúc nổi tiếng của nhân loại, “vật lộn” với những chuyến métro liên tục, liên tục,…những Dunkerquois bước chân lên tàu trở về với một niềm hạnh phúc khó tả. Có thể đó là hạnh phúc của lần đầu tiên được đặt chân lên Paris-kinh đô ánh sáng của thế giới, hạnh phúc vì được gặp lại những người bạn thân yêu, hạnh phúc vì được đi thăm thú những kì quan….Nhưng chắc chắn rằng niềm hạnh phúc lớn nhất trong lòng mỗi người, đó là lại được ngủ ngon trên chiếc giường quen thuộc, trong ngôi nhà rộng rãi, trong không gian tĩnh lặng,… ở Dunkerque. Ngồi trên tàu trở về, vẻ mặt mọi người đều thấm sự mệt mỏi, nhắm mắt lại thiếp đi, nhưng vẫn toát lên nụ cười “biết thoả mãn với những gì mình đang có”.
Còn cuộc sống ở Dunkerque như thế nào? Phải khẳng định rằng rất khác so với những thành phố nơi mà có nhiều người Việt Nam sinh sống. Đã có ở đâu mà đến tận 12h đêm, gió rét căm căm, đoàn người Việt Nam đi qua từng nhà một, lùa mọi người dậy đi ra LAAC chỉ để “ngắm trăng trung thu”. Không một ai vắng mặt, không một ai bỏ cuộc. Mặc cho gió, mặc cho rét, mặc cho “không có trăng”, phải đi, đi để gắn kết mọi người, đi để duy trì truyền thống Dunkerque. Dù cho, kết thúc chuyến đi đấy là một sự ra về đầy tiếc nuối, “có lẽ chỉ đơn thuần thế thôi nhỉ….”
**********
Anh đã góp phần làm nên một Dunkerque như thế!
Hôm nay, anh đi… như một lần tập dượt trước...
Vắng anh, Dunkerque buồn….Mưa và gió….
Vắng anh, nhà anh trống trải...lòng người lạnh lùng…
Mong anh chóng về...
Nỗi nhớ không tên
(Nguyễn Trọng Tạo-1992)
Lang thang đường phố Huế
Nhớ chiều nào xa Vinh
Trời thắp vì sao xanh
Thương nhớ về mắt biếc
Đường xưa toàn Người Đẹp
Nay đỏ trời Phượng Bay
Huế dầm mưa Nguyễn Bính
Vinh nắng hừng phương ai
Còn chi là rượu nữa
Uống hoài mà không say
Bia biệt ly quán lạ
Ngả nghiêng bao tháng ngày
Ngỡ sông là cánh tay
Mát mềm như ngà ngọc
Ngỡ chiều như chiều nay
Gió thổi mùa xanh tóc
:1:Có một chàng đơn độc
Bước trên đường Không Tên
Có một nàng Hạnh Phúc
Ở số nhà Lãng Quên:105:
Những chủ đề cùng khu vực:


LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn