Dunkerquois dạo này cứ gọi là văn thơ lai láng như lá rụng về cội. Lại còn thơ về tình yêu, ui joi oi!!!! Yêu nhiều thì khổ nhiều chứ có sướng đâu. Ít ít thôi còn có của để dành mỗi khi đói, mỗi khi trái gió trở trời...
Dunkerquois dạo này cứ gọi là văn thơ lai láng như lá rụng về cội. Lại còn thơ về tình yêu, ui joi oi!!!! Yêu nhiều thì khổ nhiều chứ có sướng đâu. Ít ít thôi còn có của để dành mỗi khi đói, mỗi khi trái gió trở trời...
Notre vie ne vaut que ce qu'elle nous a coûté d'efforts
Merci bác già "Thạch phá thiên" đã cho đàn em những lời khuyên thật bổ ích, nó không chỉ dành riêng cho NobitaDK mà còn dành cho tất cả những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Còn đỗi với tổng biên tập Biển nhớ thì xin mạn phép được "phê bình" vì có ý kiến tiêu cực(hihi, sorry chị tổng biên tập dễ "xương" nha)
Tôi đã yêu và tôi không hối hận
Vì đã yêu với tất cả con tim
Với khát khao của một mối tình đầu
Với niềm tin cháy bỏng đến cuồng si
Cuộc sống rồi cũng sẽ đổi thay
Sau cơn mưa trời sẽ lại bừng sáng
Hình bóng em đã trở thành hoài niệm
Mãi khắc ghi sâu thẳm trái tim tôi
Tôi đã buồn nhưng sẽ không gục ngã
Tôi sẽ yêu như tôi đã từng yêu
Cuộc sống như bức tranh còn dang dở
Đang chờ tôi vẽ tiếp những gam màu
Lúc tôi buồn tôi ngắm những vì sao
Luôn tỏa sáng trong đêm đen hiu quanh
Những vì sao sẽ chỉ đường dẫn lối
Đưa tôi đến ước vọng của ngày mai